XU CHÍN - NƠI TÔI ĐẾN...

08/10/2019 11:03
Chia sẻ qua:
Ngày này, 42 năm trước, cha mẹ đưa tôi đến với cuộc đời. Ngày này, năm nay 6/10/2019, Ngôi Sao Hà Nội đã đưa tôi đến Nơi yêu thương mà tôi chưa từng bao giờ nghĩ rằng mình sẽ tới trong một dịp đặc biệt như thế!

Chiếc lá lộc vừng xoay xoay trong khung trời Thu nơi sân trường là khoảnh khắc đoàn xe chúng tôi lăn bánh. Gói xôi mà chúng tôi chia nhau cùng ăn sáng như tiếp thêm cho cả đoàn niềm tin vào chuyến đi này sẽ là một chuyến đi đáng nhớ.

Từ ngã ba nơi gặp gỡ giữa sông Gâm và sông Lô, tôi đã biết cua, biết dốc, biết xóc. Với một người ít đi xa như tôi thì đây quả là một cung đường đầy chông gai. Leo lên dốc Bắc Sum, tôi thấy xe của chúng tôi từ đây như chỉ có lên dốc mà không thấy xuống dốc. Tai tôi bắt đầu ù đi vì mỗi lúc xe lại càng lên cao. Nhưng tôi không ngủ chút nào, tôi mê mẩn với cảnh đẹp ven đường mà bao lâu nay tôi chỉ biết về chúng ở trong các bài tập đọc cấp tiểu học. Ấy là cảnh khói lam chiều của bản mường, là cảnh hoàng hôn nơi triền núi, là nương ngô vàng mượt nương lúa vàng óng, là vẻ đẹp của vách đá nở hoa nơi cổng trời Quản Bạ. Thật là mãn nhãn trước thiên nhiên tươi đẹp của cung đường tôi qua.

Xe của chúng tôi dừng tại xã Lũng Hồ khi trời nhá nhem tối. Đã có một chút sương lạnh nên tôi khẽ choàng thêm chiếc khăn mỏng đủ để tôi vẫn có thể cảm nhận được cái se se lạnh của xứ cao nguyên đá.

Tiếp đoàn chúng tôi tại điểm trường chính, thầy Phó Hiệu trưởng Vũ Đức Thân đã đưa đoàn chúng tôi thăm phòng truyền thống của Nhà trường. Nơi đây sẽ đón các em từ lớp 4,5 ở dưới các điểm lẻ lên học bán trú. Các em học sinh nơi đây ham học hỏi nên các thầy cô cũng luôn bám trường bám lớp để sát cánh cùng các em. Những hoạt động của điểm trường chính rất phong phú. Các em không chỉ được học kiến thức mà còn có nhiều hoạt động văn thể mỹ phù hợp và rất sôi nổi.

Xu Chín là một trong 18 điểm trường của Trường Tiểu học Lũng Hồ. Với 56 học sinh, ngoài 30 em lứa tuổi mầm non thì các em học sinh lớp 1 được tách lớp học riêng theo chương trình Công nghệ Giáo dục. Các em học sinh lớp 2,3 học chung lớp ghép. Ngày nắng đã vậy, ngày mưa quả thật nan giải cho các em có thể đến được trường để học tập. Cô giáo cũng tên Vân như tôi, dạy lớp 1 nói chuyện với tôi, ngày mưa, các cô phải để xe máy lại một khu, đi ủng, đeo ba lô lên và tìm cách vào trường. Đường trơn trượt, lầy lội, mất rất nhiều thời gian đến trường. Vậy mà đến nơi thấy có ít học sinh quá, các cô lại phải đi đến nhà những học sinh ở gần động viên, cõng các em nhỏ hơn đến lớp để học. Còn cô Ngà- giáo viên dạy lớp 2, 3 tâm sự: Nhà cô Ngà ở cách trường 300km, nơi đó không có biên chế nên cô phải xin lên Hà Giang dạy học. Hai mẹ con cô đi mỗi tháng mới về nhà một lần bằng xe máy để thăm gia đình và con gái lớn. Cuộc sống xa nhà vất vả, hai mẹ con cô thuê một ngôi nhà nhỏ ở gần điểm trường chính, hàng ngày cô đi vào Xu Chín dạy học. Cô tâm sự: Các em học sinh ở đây ngây thơ đáng yêu lắm, nhưng vì mỗi bạn nhà lại ở một quả núi nên việc đi học cực kì khó khăn. Cô và thầy Đức nhiều hôm lặn lội vào nhà động viên các cháu đi học, bị chó đuổi, phải bỏ chạy bị ngã xây xước hết mặt mũi. Nhưng các thầy cô vẫn không nản, vẫn chịu khó lặn lội đến nhà các em chỉ mong sao các em đi học đều đã là hạnh phúc lắm rồi.

Trong lúc nói chuyện với thầy Thân, tôi có nhiều câu hỏi. Khi thấy tôi băn khoăn về việc liệu ngày mai các cháu có đến điểm trường Xu Chín để cùng dự khánh thành trường mới không, thầy cười nhẹ với ánh mắt tươi hẳn lên. Thầy bật mí với chúng tôi: “Sáng mai khi các thầy cô đặt chân lên con đường nhỏ sẽ thấy con đường ấy được rải  bởi những viên đá, hòn đá với nhiều kích cỡ khác nhau. Ấy là bà con làm đường vào điểm trường đấy. Ngày mai mới đúng là Ngày hội toàn dân đưa trẻ đến trường của Xu Chín. Háo hức vô cùng, thầy cô ạ!” Nghe thầy Hiệu trưởng nói tới đó, tự nhiên trong tôi dâng lên cái cảm xúc nghèn nghẹt, cái nghèn nghẹt giống như khi tôi thấy mình thật may mắn, thật hạnh phúc...

Những đứa trẻ vùng cao, mái tóc vàng hoe, đầu trần chân đất, hình ảnh chân thực đến xót xa. Các em đến trường trong bộ quần áo sờn nát, nhiều em còn không có dép để đi. Vậy nên, sách mới, vở mới, trường mới là cả một ước mơ của chúng. Tôi lại nghe văng vẳng bên tai câu văn trong bài tập đọc lớp 2 “Ngôi trường mới”: “Trường mới xây trên nền ngôi trường cũ. Nhìn từ xa, những mảng tường vàng ngói đỏ như những cánh hoa lấp ló trong cây…” Thương lắm lớp học cũ của các em. Yêu lắm ngôi trường mới của trẻ em Xu Chín hôm nay, thế giới ngày mai. Vậy là từ hôm nay, chính thức các em nhỏ Xu Chín đã có một Ngôi trường mới đảm bảo việc học cho các em trong ngày mưa to gió lớn. Từ hôm nay, điểm trường Xu Chín sẽ là cái nôi để nuôi dưỡng ước mơ cho các em- những cô bé, cậu bé nơi miền cao nguyên đá- giúp cho việc học cái chữ của các em được thuận lợi, để các em sẽ có thêm những ước mơ sẽ bay cao bay xa hơn.

Tôi thiếp đi sau một khoảng thời gian yên tĩnh khi đồng nghiệp của tôi đã chìm vào giấc ngủ sau một ngày dài di chuyển. Tôi mong ngày mai sẽ là một ngày thật hạnh phúc của tôi!

...

Từ con dốc nhỏ, chúng tôi rời xe ô tô để cùng nhau đi bộ theo con đường vào bản. Cùng nhau hát bài Nối vòng tay lớn để mong lắm giây phút nhìn thấy ngôi trường mới Xu Chín. Người dân bản địa đã giúp chúng tôi mang những món quà của các em học sinh Ngôi Sao Hà Nội tới điểm trường. Chúng tôi đi cùng mà thấy vui và hân hoan không kể xiết. Dọc đường tôi đi, gặp biết bao các em nhỏ. Những cảm xúc khác nhau cứ đan xen trong tôi.  Thương lắm các em! Một hộp sữa, một cái kẹo, gói bim bim nhỏ xinh cho em, mong em sẽ có tuổi thơ yên bình như các bạn học sinh của tôi. Muốn nói một câu yêu thương với các em nhưng các em chưa biết tiếng Kinh nên tôi cũng đành ghé một bức hình để lưu giữ khoảnh khắc và lại từ biệt để đi tiếp con đường của mình.

Trường mới đây rồi! Tôi reo lên như muốn truyền thông điệp tới những đồng nghiệp và học sinh của tôi ở nhà. Ngôi trường mới đẹp như đóa hoa sớm mai trong cảnh thiên nhiên hùng vĩ.

Giây phút hân hoan, tôi nhìn thấy ở em, một cô bé say sưa với cô búp bê nhỏ xinh. Rồi lại là mấy câu trao đổi khe khẽ của mấy bé trai loay hoay với cách lắp chiếc ô tô ben. Bên cạnh tôi, hai em gái rất ngoan, cười tươi khi nhận được chiếc áo hồng đáng yêu. Kia lại là một cậu bé có chung sở thích chơi ống nhòm giống đồng nghiệp của tôi. Bên tường rào, các chị, các mẹ háo hức đứng vòng trong vòng ngoài chờ đợi giây phút khánh thành Ngôi trường mới.    

 

 

 

Chị tôi- Khuất Thị Thanh Nhàn, một người đồng nghiệp đại diện cho trường Ngôi Sao Hà Nội đã xúc động trước con người nơi đây mà trải lòng chia sẻ với bà con bản địa về mong muốn của Ngôi Sao Hà Nội. Dù rằng, các bà, các mẹ, các chị và các em học sinh ngay lúc này chưa thể hiểu được những lời chị nói nhưng tôi tin rằng ánh mắt chị sẽ luôn bên họ, là động lực cho các em học sinh chăm chỉ đến trường hơn. Tôi tin rằng, cũng lúc này đây cách chúng tôi 400km, chị Phạm Bích Ngà cũng đang rất hạnh phúc vì mang đến được sự hân hoan cho bà con nơi đây. Tôi cũng hình dung ra niềm vui của cha mẹ các em học sinh Ngôi Sao Hà Nội khi đón nhận những hình ảnh về Ngôi trường mới mà chúng tôi gửi về .

Và tôi- một giáo viên như hơn 200 cán bộ công nhân viên của Trường Ngôi Sao Hà Nội, tôi thấy thật vui khi được thay măt đồng nghiệp để ghi lại những giây phút rất trân quý của con người Nơi tôi đến- Xu Chín- Lũng Hồ - Yên Minh – Hà Giang mến yêu ơi!

Hạnh phúc không phải là cái đích mà chúng tôi đạt được. Hạnh phúc là cả một quá trình chúng tôi xây dựng nên con đường đến cái đích đó.

Nối dài những yêu thương, chúng tôi sẽ đi, sẽ kiến tạo thêm những ngôi trường mang tên Ngôi trường Hạnh phúc như ở Xu Chín- Nơi tôi đến…

                                                                                                         Mùa thu Xu Chín 2019.

Tin & ảnh: Ánh Vân - GVCN 1A2