Tạm biệt mái trường!

20/04/2019 09:37
Chia sẻ qua:
Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa thôi, những Hansers Khối 9, lứa học sinh đầu tiên trưởng thành từ vườn ươm Ngôi Sao Hà Nội sẽ bước vào kỳ thi quan trọng vào 10, chuẩn bị sang một cấp học mới. Những năm tháng học trò gắn bó dưới mái trường Ngôi Sao Hà Nội, ắt hẳn trong khoảng thời gian này, các cô cậu học trò ở lứa tuổi ô mai mãi bồi hồi biết bao cảm xúc. Chúng tôi xin trân trọng giới thiệu tới quý độc giả bài viết của Phóng viên nhí Trần Phương Linh với những cảm xúc ngọt ngào và quá đỗi yêu thương!
 
 
Đã cùng nhau đi qua hết mọi nắng mưa của thủ đô Hà Nội khó chiều, sao không thể cùng nhau đi qua cả cuộc đời
 
Gửi đến 9A0 – những cô gái, chàng trai khóa đầu tiên,
Gửi đến bằng thứ tình cảm chân thành nhất!
 
Mới giữa tháng Tư mà đã nóng. Cái nóng của tiết trời thủ đô, cộng với cái nóng của mùa thi đang đến gần như đốt cháy cả tâm can chúng ta. Tớ lại nhớ đến mới mấy tháng trước, khi trời vào đông, ai cũng khoác trên mình bộ áo dày sụ, khuôn mặt ửng hồng vì lạnh. Tớ nhớ đến trời thu mát mẻ, lá vàng rơi theo những tiếng cười giòn giã ngày gặp lại. Tớ nhớ những cơn mưa cuối xuân lất phất còn lưu luyến trên những cành cây, và những câu nói: “Giá mà còn Tết nhỉ?” của mỗi người. Còn giờ đây, lại là những gương mặt nhễ nhại mồ hôi, tiếng quạt phành phạch – tận dụng quyển vở, quyển sách – mỗi khi điều hòa của lớp lại bị quá tải. Hóa ra, chúng mình đã cùng nhau trải qua đủ loại khí hậu của Hà Nội khó chiều, khó đoán, không chỉ một, mà những bốn lần. Nhưng, chẳng lẽ vậy vẫn chưa đủ để bên nhau mãi sao?
 
Bọn mình gặp nhau ở cái thời mà vẫn còn là những đứa nhóc ngây ngô, đến bây giờ đã chững chạc lên nhiều. Biết nghĩ nhiều hơn, biết cảm nhận hơn, và còn bắt đầu biết nhung nhớ, biết tương tư. Cấp Hai là một bản lề, chuyển từ sự ngây thơ thuở nhỏ sang dần sự trưởng thành. Đó là khi ta nhìn thấy rõ nhất ở nhau sự thay đổi: giọng nói, ngoại hình và những lời nói, nghĩ suy. Thời điểm đó, may mắn, tớ được gặp các cậu. Những người bạn tốt, đôi khi là những người thầy, đôi khi lại là những bác sĩ tâm lí hiểu rõ nhất đối phương. Chúng mình cùng học, cùng chơi, cùng tham gia hoạt động như một gia đình, anh em ruột thịt. Đôi khi, cứ ngỡ bọn mình sẽ bên nhau mãi, ngày qua ngày đều có nhau.
 
Các cậu: Một câu bạn học cực siêu mà luôn mang trong mình một tâm hồn đầy suy tư. Một anh bạn to lớn nhưng tiếng cười lại như một đứa trẻ. Một cậu cùng bàn ngốc nghếch mà tốt bụng. Một cô bạn cùng mái tóc nổi bật giữa rừng đen. Một cô gái quyền lực của giờ Toán. Một đôi bạn thân tay trong tay ở tổ 3. Anh chàng soái ca của con gái lớp bên ở tổ 2. Cô gái gây khiếp sợ với những cú đá thành thương hiệu ở tổ 1. Rồi còn nhiều, còn tất cả những con người mà tớ muốn giữ hết trong trí nhớ, một 9A0 tớ chưa từng muốn quên.
 
Gốc cây lộc vừng, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm của tuổi học trò
 
Giờ đây, trước ngưỡng cửa cấp Ba, chúng ta lao vào triền miên với những bài Toán khó nhằn, những con chữ trong bài Văn chi li từng con điểm, những câu Tiếng Anh khó đoán, tập phiếu Lịch sử mỗi ngày thêm đồ sộ và những câu hỏi Chuyên đầy thách thức. Thời gian bên nhau chỉ còn có thể đếm bằng ngày, bằng giờ, bằng bài kiểm tra cuối kì hay bài kiểm tra tháng cuối cùng. Chỉ nghĩ đến thôi tớ đã thấy bồi hồi, xao xuyến. Một tháng, vẫn còn kịp để nói những lời chưa nói, vẫn còn kịp để giải quyết những xích mích. Một tháng, để chúng ta xích lại gần nhau hơn chút nữa. Một chút, một chút nữa, và chúng ta sẽ trở thành mãi mãi.
 
Không cần cùng nhau đi đến cuối đời. Chỉ cần, trong tâm trí mỗi người, vẫn có nhau trên từng bước đi. Vẫn nhớ tới nhau qua dòng tin nhắn hay cuộc điện thoại vội vã. Vẫn tìm lấy nhau trong những buổi họp lớp. Những cuộc gặp gỡ ấy không thể bằng bốn năm bên nhau, nhưng cũng đủ để mỗi người hiểu: Chúng ta luôn có nhau.
 
Dù cho sau này, khi thời gian khiến bức ảnh cuối cùng của chúng ta ngả vàng, thì tớ vẫn yêu các cậu bằng thứ tình cảm đơn thuần, tha thiết nhất.
9A0 – Now and forever.
 
Trần Phương Linh
(CLB Phóng viên nhí)